Trước tương lai, sao thể yên lòng?

an.buixuan's picture
Printer-friendly versionSend by email

 

Đã từ lâu, với thế hệ chúng ta, ngày 2-9 là ngày Quốc khánh thiêng liêng của đất nước. Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, Tổ quốc thiêng liêng được vun đắp bởi xương máu và mồ hôi nước mắt của biết bao thế hệ người Việt Nam...

Ngày hôm nay, từ góc nhìn mạnh, yếu, suy vong của các triều đại trong lịch sử thì những hiểm họa, những tiêu cực đang phát sinh trong nội tại đất nước khiến cho những đảng viên cộng sản trung kiên, các bà mẹ đã cống hiến những người con cho Tổ quốc, những gia đình đã chịu nhiều hi sinh mất mát 
không thể yên lòng.

Ai là người đủ dũng cảm để gột sạch những vết nhem nhuốc?

...Năm 2015, Việt Nam đứng ở vị trí 112 trong số 168 quốc gia về chỉ số cảm nhận mức độ tham nhũng theo khảo sát của Tổ chức Minh bạch quốc tế; còn người dân thì có gánh nặng thuế và chi phí cao bậc nhất khu vực, theo báo cáo của Ủy ban 
Kinh tế Quốc hội năm 2012.

Trong khi đó, nợ công đang ở mức trên 58% GDP (số liệu Kiểm toán Nhà nước công bố tháng 8-2016), tức là mỗi người dân đang phải chịu khoản nợ 1.000 USD. Năng suất lao động thấp, làm không đủ để trả nợ, đất nước đang phải đi vay nợ để trả nợ.

Chưa bao giờ trong lịch sử hơn 70 năm Nhà nước ta, Nhà nước “của dân, do dân và vì dân” lại xuất hiện những biểu hiện tiêu cực như hiện nay: “tư bản thân hữu”, “lợi ích nhóm”, “sân sau của gia đình”; xuất hiện sự câu kết quyền lực với lợi ích kinh tế, lèo lái chính sách, dàn dựng để tạo ra các cú “áp-phe” lớn mang lại lợi ích “khủng” cho một số cá nhân và phe nhóm..., gây thiệt hại khôn lường cho ngân sách nhà nước, làm chao đảo nền kinh tế.

Các vụ án tham nhũng lớn, đặc biệt nghiêm trọng được đem ra xét xử hay chưa xét xử, thấy thấp thoáng “bóng dáng” của những cán bộ nắm giữ vị trí quản lý, thậm chí cả cán bộ quản lý ở cấp cao.

Với đội ngũ hùng hậu hơn 4,5 triệu đảng viên hiện nay, đặc biệt là trong ban lãnh đạo, ai là những người đủ dũng cảm để gột sạch những vết nhem nhuốc làm vấy bẩn đội ngũ của chúng ta.

Trong cuộc đấu tranh trước đây, để bảo vệ Đảng, bảo vệ lợi ích nhân dân, chúng ta dám chấp nhận hi sinh mạng sống của mình, thì hôm nay cũng phải dám vượt qua cám dỗ, thậm chí phải có dũng khí thấy cái đúng phải lên tiếng ủng hộ, thấy cái sai phải kiên quyết bài trừ.

Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (bên trái) trong một lần tiếp xúc cử tri ở Q.3, TP.HCM - Ảnh: Q.ĐỊNH

Ai không đảm đương được công việc, hãy tự trao mái chèo

Ngoài những điều đã sáng rõ và sự thống nhất cao về những nhiệm vụ trọng tâm mà toàn Đảng, toàn dân sẽ tập trung thực hiện, Đại hội Đảng lần thứ XII đã chứng tỏ còn là một đại hội ghi dấu ấn đặc biệt quan trọng trong tập trung thống nhất về quyền lực của lãnh đạo cấp cao của toàn Đảng - tạo thêm những điều kiện cần và đủ để ban lãnh đạo mới có thể chỉ đạo làm đến cùng và rốt ráo những việc nguy cấp, nổi cộm mà ở những giai đoạn trước không làm nổi.

Cũng vì thế mà từ Đại hội Đảng lần này đang dấy lên sự hi vọng trong toàn Đảng, toàn dân về sự trở lại của niềm tin của Dân với Đảng, với sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước.

5 năm một nhiệm kỳ chỉ là cái chớp mắt của lịch sử, nhưng cũng chính vào lúc này, Đảng phải chứng minh cho nhân dân thấy được rằng bằng việc làm đúng đắn hôm nay, những đảng viên chân chính sẽ giữ cho con thuyền cách mạng không bị chệch hướng trong tương lai.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thẳng thắn chỉ ra những tiêu cực trong lựa chọn cán bộ, đó là: thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư mới đến trí tuệ.

Dưới sự chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Bí thư T.Ư Đảng, những hành động mạnh mẽ gần đây của các cơ quan chức năng là những dấu hiệu tốt, thể hiện quyết tâm làm trong sạch bộ máy, chỉnh đốn Đảng và được nhân dân đồng tình, hưởng ứng.

Không có cách nào khác, trước sự tồn vong của Đảng, của đất nước, với sự ủng hộ của hơn 90 triệu nhân dân, trách nhiệm với lịch sử và tương lai đang đè nặng lên vai những người được tin tưởng nắm giữ vai trò chèo lái; phải lấy lại niềm tin trước sự rộng lượng của nhân dân bằng cách hành động, bằng tính tiên phong đã được chứng minh trong thực tiễn đấu tranh.

Ai đó cảm thấy không đảm đương được công việc hãy tự nguyện trao lại mái chèo, hoặc Đảng buộc họ phải ra đi.

Phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, có tài, có liêm sỉ và có khát vọng cống hiến, đó là những phẩm chất mà nhân dân trông đợi vào đội ngũ cán bộ lãnh đạo của Đảng, Nhà nước.

Sau khi bài viết của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được đăng tải trên Tuổi Trẻ Online và một số báo trong ngày 1-9, có nhiều người bày tỏ sự ủng hộ với các nhận định của nguyên Chủ tịch nước. Tuổi Trẻ ghi nhận các ý kiến sau đây và mong nhận thêm các đề xuất, gợi mở từ bạn đọc.

Ông LÊ QUANG THƯỞNG (nguyên phó trưởng ban thường trực Ban Tổ chức trung ương):

Hãy bắt đầu bằng các vụ Trịnh Xuân Thanh, MobiFone mua AVG

Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Ông Lê Quang Thưởng - Ảnh: V.DŨNG

Tôi nghĩ rằng đa số người dân, cán bộ, đảng viên đồng tình và hoan nghênh bài viết của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Bước đầu người dân cũng thấy rằng sau Đại hội XII, ban lãnh đạo mới có nhiều biểu hiện tích cực trong công tác phòng chống tham nhũng, tiêu cực, quyết tâm xây dựng bộ máy liêm chính.

Tuy vậy, như ông Trương Tấn Sang nói, những trở ngại đối với đất nước còn quá lớn, để vượt qua được phải cần đến trách nhiệm, lòng dũng cảm, đặc biệt là trách nhiệm của những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Chống tham nhũng là vấn đề vô cùng khó khăn, như chính Tổng bí thư gần đây nói rằng vì lợi ích bây giờ nó chằng chịt với nhau, mà trong đám lợi ích ấy lại có bóng dáng cán bộ cấp cao như đề cập của ông Trương Tấn Sang.

Nhưng khó không phải là không làm được. Tôi nghĩ một khi đã thẳng thắn nói ra được như vậy thì nếu quyết tâm cũng sẽ làm tốt. Trung Quốc “đả hổ diệt ruồi” được, tại sao chúng ta không làm được.

Lúc này, tôi đề nghị ban lãnh đạo phải đoàn kết, quyết tâm, những người liêm chính phải đồng lòng chung sức. Trước mắt, hãy làm triệt để, làm đến cùng các vụ việc được Tổng bí thư chỉ đạo như vụ Trịnh Xuân Thanh, vụ MobiFone mua AVG, công bố rõ để nhân dân biết thì sẽ tạo niềm tin, tạo đà cho những việc khác.

* Bà Nguyễn Thị Việt Thùy (nguyên phó chủ nhiệm Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài TP.HCM):

Một bài viết 
nói hộ nỗi lòng

Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Bà Nguyễn Thị Việt Thùy - Ảnh: NGỌC DƯƠNG

Hôm nay, giữa rất nhiều thông tin thời sự, tôi dừng lại rất lâu trước bài viết của ông Trương Tấn Sang - một bài viết nặng suy tư, một bài viết nói hộ nỗi lòng của nhiều người, nhất là những đảng viên chân chính yêu nước, yêu Đảng, yêu lý tưởng và con đường 
mà chúng ta đã chọn, đã đi.

Cách đây ít ngày, đảng ủy xã nơi tôi đang cư trú tổ chức đợt học tập nghị quyết Đại hội Đảng XII. Trong bài thu hoạch, tôi đã gạch dưới, tô đậm nhiều lần câu hỏi: “Ray rứt, băn khoăn của đồng chí hiện nay là gì?”. Câu trả lời của tôi cũng chính là bốn nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng và sự nghiệp cách mạng như ông Trương Tấn Sang phân tích.

Tôi đã đặt dấu hỏi một cách thẳng thắn: Liệu Đảng vẫn có đủ năng lực, đủ tầm để dự báo hay không? Đảng có trách nhiệm như thế nào trước hiện trạng phát triển của đất nước? Trong báo cáo nào cũng thấy đất nước có phát triển, nhưng nếu lý ra có thể phát triển đến 10 mà thực tế chỉ được 2-3 thì đó là vấn đề phải xem lại trách nhiệm. Rồi nạn tham ô, tham nhũng mãi vẫn chưa diệt được.

Ông Sang có nêu nguyên nhân do năng suất lao động thấp nên nước ta làm không đủ để trả nợ, tôi cho rằng trong ý này cần phải vạch rõ chính tham ô, tham nhũng, lãng phí mới là nguyên nhân lớn khiến nợ công tăng cao, của cải làm ra không đủ cho nhu cầu đầu tư phát triển.

Gần đây, tôi và bạn bè đã bắt được một số tín hiệu vui. Các lãnh đạo mới của Đảng và Nhà nước đã có những chỉ đạo khá kiên quyết khiến chúng tôi cảm thấy bước đầu lấy lại niềm tin, dù vẫn vừa tin vừa lo.

Thật ra trong đội ngũ của chúng ta vẫn còn rất nhiều những cán bộ tốt, đảng viên tâm huyết. Việc cần làm của Đảng là phải sáng suốt, đánh giá đúng năng lực, phẩm chất, mạnh dạn kiên quyết đưa ra khỏi bộ máy những người không xứng đáng.

Dĩ nhiên kêu gọi liêm sỉ, lòng tự trọng và dũng khí của những người “cảm thấy không thể đảm đương nổi công việc” để họ “tự nguyện trao lại mái chèo” là cần thiết. Nhưng kỷ cương và sự cứng rắn của Đảng để “đưa họ ra khỏi bộ máy” còn cần thiết và bức bách hơn, nhất là trong giai đoạn hiện nay.

LÊ KIÊN - MAI HƯƠNG (http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160902/truoc-tuong-lai-sao-the-...)